Bài đăng

có những kí ức giờ đây hóa thành kỉ niệm đẹp không thể phai dấu

Hình ảnh
Giờ rảnh rang trong một buổi tối, ngồi nhớ lại kỉ niệm xưa cái thời 9 -10 tuổi, nhớ về một những bộ phim truyện Việt Nam đã đi vào năm tháng, và với tôi, không đâu xa, chính là hình ảnh cô gái bán sách bên vỉa hè, mà phải vật vả chạy ngược xuôi khi có công an đến, là hình ảnh chàng công tử nhà giàu chấp nhận bước ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm cuộc sống, để trưởng thành và chân quý thực tại. Đã từ lâu "Bỗng dưng muốn khóc" đã trở thành tuổi thơ, một thời hồn nhiên trong sáng với những thước phim màu xem hoài chẳng chán, đến nay, hình ảnh cô gái Trúc bán sách cứ hiện lên mồn một trong tôi, như một chút hoài niệm, một chút lạc quan. Tôi nghĩ mình còn nhận ra nhiều hơn ở bộ phim những giá trị nhân văn cao cả. Tôi ở tuổi lên 9 xem phim rất khác, đó là cái nghịch đùa xả stress. Còn tôi ở tuổi 17, cũng là bộ phim ấy nhưng cách cảm  nhận đôi phần đậm hơn rồi. Tôi nhận ra ở đó những bài học cuộc sống, tình người giản dị và bình yên, kỉ năng sống và cách chọn cuộc sống. Cô...

Giọt nước mắt của CHÍ PHÈO và A PHỦ

Có phải đó chăng: "Giọt nước mắt đàn ông không rơi từng giọt." Ở một người đàn ông, nội tâm của họ sẽ khác rất nhiều so với người phụ nữ. Hằng ngày họ vẫn mạnh mẽ lắm, trái tim họ cũng sắt đá, cứng cỏi chẳng khác gì núi sông hùng vĩ. Nhưng đá có thể bị nước mài mòn, tâm hồn của họ dù có bản lĩnh hơn người phụ nữ đến đâu cũng có lúc phải rơi nước mắt, đó là giây phút họ vô tình bị đau thương kéo lọt vào cái hố sâu không đáy của đời sống chật chọi không chốn dung thân, vào bi kịch tinh thần và nỗi đau thân xác, nỗi đau về thời thế và thân phận. Nhà văn Nam Cao cũng là một nhà văn nam, ông đã dựng nên rất nhiều nhân vật nông dân trí thức, đặc biệt trong đó là nhân vật Chí Phèo với cái rất cay của đời qua tiếng khóc đầy tội ác của xã hội. Cùng viết về tiếng khóc ấy còn có cả Tô Hoài, ông già văn chương am hiểu văn hóa vùng núi nên đã dựng nên A - Phủ một nhân vật oai dũng, nhưng rồi cũng câm hận đến phát khóc trước sự đời oan trái. Mặc dù cùng viết về tiếng khóc, nhưng chắc chắn ...

Mối tình đầu của tôi một nét diễn hơn cả sự mong đợi

Hình ảnh
Những ngày vừa qua bộ phim "Mối tình đầu của tôi" đã được lên sóng VTV3 vào khung giờ 20:00. Là một bộ phim chuyển thể từ Hàn Quốc, nhưng bản Việt lại hay chẳng kém cạnh, bởi diễn viên hợp vai, nét diễn đa dạng, không rập khuôn hay sao chép bản gốc. Một điều đáng mừng cho phim Việt vì đang sở hữu thế hệ diễn viên vàng, vừa đẹp vừa tài năng. Vào vai An Chi là Ninh Dương Lan Ngọc, một cô gái xấu xí do hưởng bệnh da di truyền từ bố. Ninh Dương Lan Ngọc chọn cách diễn lầy lội và lố tự nhiên. Các diễn viên còn lại như Bình An vào vai Phong, B Trần vào vai Huy và Chi Pu vào vai ..... Tất cả tạo ra một mối tình đầu đầy lãng mạn mà không kém phần hài hước. Trong suốt diễn biến phim không thôi lôi cuốn người xem, đến nay là tập sáu, nhưng trông chờ Bình An thể hiện khả năng diễn xuất nhiều hơn. Bởi vì đôi lúc, chính cách diễn đầy kinh nghiệm của Lan Ngọc có thể lấn lướt cả Bình An. Quan trọng  hơn để thấy tài năng của Lan Ngọc đó chính là cách nhập vai rất rạch ròi. Vào vai c...

TÌNH YÊU

Hình ảnh
Sau tất cả những gì đã trải qua trên cuộc đời này, người ta nhận ra rằng tình yêu là thứ quý giá nhất mà con người cần có, nhưng theo thời gian con người cũng nói rằng tình yêu là thứ đáng sợ nhất. Vì sao lại như thế? Có lẽ tình yêu đưa con người lên đến tột đỉnh và cũng chính tình yêu đưa con người rơi xuống vực sâu hung hút, trơn trược và không biết bám víu vào đâu. Con người đã sinh ra mấy nghìn năm nhưng có lúc hỏi lại những thế hệ ông bà: "Tình yêu là gì?" Họ đều đáp lại một câu vỏn vẹn. "Tôi không biết tình yêu là gì, bởi tôi chưa từng yêu." Đúng là vậy, khi xưa người ta đến với nhau bằng mai mối, hay vì hoàn cảnh, đời sống lúc ấy eo hẹp, làm gì có chuyện cho tình yêu xen vào. Rồi đến dần vào kháng chiến chống Mĩ ở Việt Nam, những chàng trai cô gái thanh niên xung phong gặp nhau. Cũng là vì trong cái khó khăn, nhưng tình yêu lại nảy nở, anh nơi đầu hỏa tuyến em là cô bác sĩ quân y. Chờ đợi, lo lắng, nhớ thương, mơ mộng về tương lai hạnh phúc. Từ đâu mạnh mẽ e...
Trước tình hình rối rấm của xã hội ngày nay, không ít những hiện tượng tưởng chừng đã cũ thì bỗng nhiên lại xuất hiện như một cơn khủng hoảng, chấn động cả dư luận. Mặc dù nó không hiếm gặp, nhưng mức độ nguy hiểm của nó mới là vấn đề bất cặp đáng để mọi người thay nhau bàn tán, quan tâm. Đó là vấn nạn gian lận thi cử, không còn ở phạm vi nhỏ lẻ mà vi phạm ngay cả một kì thi lớn quyết định kết quả của sự công bằng dành cho các thí sinh. Từ trước đến nay, mỗi khi nhắc đến "gian lận thi cử", hầu như mọi người đều đổ xô về phía thí sinh, những người trực tiếp làm bài thi và có những hành vi bị nghiêm cấm như: trao đổi tài liệu, sử dụng tài liệu, sao chép bài nhau.... Có quá nhiều cách để nói để diễn tả bởi có lẽ "nhất quỹ nhì ma thứ ba học trò", không gì là không thể với giới học trò lắm chiêu, lười học bài. Đó là bước đừng cùng mà các bạn phải chọn nếu những giờ trên lớp không chú ý, không hiểu bài và không ưa gì việc học bài. Nhưng phía sau những hành động đó là c...

Công việc của nhà văn là phát hiện cái đẹp chính ở chỗ mà không ai ngờ tới...

                 Có lẽ không gì định nghĩa được cái đẹp rõ hơn văn chương và cũng không ai có thể nhận ra được cái đẹp thẩm mỹ như những nhà văn. Đặc biệt là những nhà văn có quan điểm văn chương gắn với hiện thực cuộc sống và con người. Bởi con người luôn ẩn chứa một hạt ngọc tiềm ẩn sáng long lanh giữa hoàn cảnh khắt nghiệt của cuộc đời, giữa những cái chông chênh của số phận khiến người ta quên đi cái đẹp vẫn tồn tại, thì chính sự nhạy cảm, sống trong chính nhân vật của của mình của những nhà văn như Nam Cao đã khẳng định: "Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay, làm theo một vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi, và sáng tạo những gì chưa có" (Đời thừa). Mà chúng ta cũng từng thấy quan niệm sáng tác ấy ở nơi Thạch Lam khi ông cho rằng: "Công việc của nhà văn là phát hiện cái Đẹp chính ở chỗ mà không ai ngờ tới, tìm cái Đẹp kín đáo và che lấp của sự v...

Thạch Lam " Đối với tôi văn chương không phải là một cách đem đến cho người đọc sự thoát li hay quên lãng...."

                 Có lẽ tất cả chúng ta đều nhìn văn chương ở những gốc độ khác nhau, có người đứng ở nơi thần tiên mộng mị để cảm thụ văn chương lãng mạng của thời kì 1930-1945, có người đứng ở gốc độ của cuộc sống để nhìn văn chương với cái nhìn bao quát, gần gũi và vô cùng chân thật. Tôi đã đứng ở gốc độ thứ nhất để nhìn nhận văn chương, tôi đã tìm được sự thoát li với cuộc sống thực tại quá tàn nhẫn với con người. Nhưng càng lúng sâu vào tôi lại càng cảm thấy đau đớn vì mỗi lần gấp trang văn lại tôi đều phải trở lại với cuộc sống thực tại không bay bổng như cõi tình cõi tiên. Cho đến một ngày tôi tìm đến những tác phẩm của Thạch Lam như một sự tình cờ,  sự tình cờ ấy nảy nở trong lòng tôi bởi cái tư tưởng khác biệt mà văn chương Thạch Lam mang lại đó là sự thật nghiệt ngã của cuộc sống, buộc chúng ta phải đối diện với thực tại dù là vui - buồn, hạnh phúc- đau khổ, dịu dàng hay dữ dội. Chính ông cũng từng nói rằng: "Đối với tôi văn ch...